20 năm phủ kín rừng pơ mu, được trả giá chục tỷ đồng nhưng không bán

Người đàn ông từng bị coi là gàn dở đã kiên trì trong hơn 20 năm để biến một đồi trọc thành một khu rừng quý hiếm, mở ra một câu chuyện đầy cảm hứng và kỳ diệu.

Khu rừng pơ mu, sa mu

Ông đã đánh cược cả gia tài của mình để trồng cây pơ mu trên đồi đá trần, và kết quả đã khiến nhiều người ngạc nhiên. Mặc dù có cơ hội bán các cây gỗ này với một số tiền lớn từ những nhà buôn gỗ, ông đã quyết định không bán.

Đấy chính là khu rừng pơ mu của ông Vừ Vả Chống, một người dân Mông tại xã Huồi Tụ, huyện Kỳ Sơn. Nơi này nằm trên độ cao hơn 1.000m so với mực nước biển, với không khí trong lành và mát mẻ. Khu rừng của ông trở nên nổi bật giữa những dãy núi trần lóc, tạo ra một khung cảnh xanh tươi hiếm thấy.

Ông Vừ Vả Chống bị coi là gàn giở khi bán cả gia tài đi trồng rừng 20 năm trước
Ông Vừ Vả Chống bị coi là gàn giở khi bán cả gia tài đi trồng rừng 20 năm trước

Trong căn nhà nhỏ, được bao phủ bởi màu xanh ngút ngàn của cây chè, sa mu, pơ mu, bo bo, gừng,… “triệu phú người Mông” đã chia sẻ với chúng tôi về hành trình khởi nghiệp của mình.

Ông Chống kể lại rằng ngày xưa, khu vực này đã từng tràn đầy cây pơ mu và sa mu. Loại gỗ này rất chất lượng, không bị mối mọt, và có một hương thơm dịu nhẹ đặc trưng, vì vậy người Mông thường sử dụng chúng để xây nhà.

Tuy nhiên, vào những năm 80 của thế kỷ trước, những khu rừng pơ mu và sa mu quý hiếm, một phần do nghèo đói, một phần do nhận thức hạn chế, đã bị khai thác. Nhiều người dân đã phá rừng để làm ruộng, gieo trồng.

Với giấc mơ trải đầy đồi trọc, năm 2000, sau khi xuất ngũ, Vừ Vả Chống đã xin một đợt trồng rừng trên 10ha. Ông đã bán đàn bò của mình để có tiền mua giống cây pơ mu.

“Vì thiếu kinh nghiệm, nhiều cây đầu tiên đã chết. Tôi đã đi hàng ngày đến xã Tây Sơn, cách nhà hơn 40km, để học hỏi kinh nghiệm và cách chăm sóc cây của bà con ở đó. Vào thời điểm đó, việc đổ cả gia tài vào trồng rừng khiến ai cũng nghĩ tôi điên loạn và không biết làm gì”, ông Chống nói với một nụ cười.

Sau nhiều nỗ lực, ông Chống đã phủ kín 10ha đất với cây pơ mu và sa mu.

Trả giá hàng chục tỷ nhưng ông Chống không bán
Trả giá hàng chục tỷ nhưng ông Chống không bán

Năm 2003, khi Tổng đội Thanh niên xung phong 8 mang cây chè tuyết shan về Huồi Tụ, ông đã là người đầu tiên nhận trồng 2,5ha. Ông nhận thấy rằng cây pơ mu và sa mu không chỉ tạo bóng mát, mà còn giúp đất trở nên tơi xốp, tránh việc bị mòn nước mưa, từ đó cây chè phát triển nhanh chóng.

Hiện nay, sau hơn 20 năm trồng và chăm sóc, “triệu phú người Mông” sở hữu một khu rừng gỗ quý với hơn 7.000 cây, trong đó có những cây có đường kính gần nửa mét. Thu nhập từ cây chè và bo bo mang lại cho ông gần 100 triệu đồng mỗi năm.

Ông Chống đã tiên phong trong việc phát triển du lịch.

Cây chè tuyết Shan trồng xen kẽ
Cây chè tuyết Shan trồng xen kẽ

Ông kể rằng đã có nhiều nhà buôn gỗ đến và muốn mua các cây của ông với giá cao, lên tới 3 triệu đồng/cây, nhưng ông không bán.

“Chính khu rừng 10ha này đã giúp tôi nuôi con cái tôi đi học. Con trưởng của tôi là giáo viên, hai đứa con còn lại đang theo học đại học. Tôi không muốn bán mà muốn phát triển du lịch, thay đổi nhận thức của mọi người về rừng. Rừng còn là tương lai của chúng ta”, ông chia sẻ.

Theo ông Chống, người dân địa phương và du khách đến tham quan sẽ không phải trả vé. Ông chỉ kiếm thu nhập từ việc bán nước uống và đồ ăn, tất cả đều là những món đặc sản của người Mông như lợn bản, gà đen, măng luộc…

“Người Mông trước đây không biết kinh doanh và du lịch. Nhưng chúng tôi phải thay đổi, học hỏi và tiếp thu”, ông quả quyết.

Thò Bá Rê, Phó Chủ tịch UBND huyện Kỳ Sơn, Nghệ An, cho biết pơ mu và sa mu là cây gỗ quý hiếm, và địa phương đang tăng cường quản lý và bảo vệ rừng pơ mu và sa mu. Đồng thời, ông cũng khuyến khích mở rộng ra các xã có điều kiện khí hậu tương tự như xã Huồi Tụ và Tây Sơn.

Ngoài ra, một số hộ dân đã dũng cảm tận dụng các khu rừng pơ mu và sa mu đẹp để phát triển du lịch cộng đồng, tạo thành những điểm dừng chân lý tưởng cho du khách.

Điều này không chỉ giúp người dân có thêm thu nhập và phát triển kinh tế, mà còn là cách tuyên truyền để mọi người nhận thức và trân trọng giá trị của rừng.